Tôi biết khi đặt ra ví dụ như vậy, có người sẽ nghĩ: "Nhãm...tại sao phải nghĩ tới chuyện không hay?!"
Nhưng thật sự.
Thật sự là có khi nào bạn nghĩ như vậy không?
Thật sự là có khi nào bạn nghĩ như vậy không?
Vì gần đây....tôi nghĩ đến chuyện này và đã nhận ra một điều.
Cứ nghĩ, và cứ nghĩ...trước giờ đã có rất nhiều chuyện xảy ra....vui ít buồn nhiều.
Nhưng cái gì đã làm cho tôi vẫn còn ở đây, vẫn cười, vẫn mạnh mẽ mặc dù lòng luôn biết:
Mỗi buổi sáng thức dậy, mình lại có một ngày dài để phải lo nghĩ và để chiến đấu với nó.
Mọi người hay khuyên nếu có chuyện gì cũng phải cố gắng, hãy sống và hãy vì tương lai của
bản thân mình.
Nhưng sao bây giờ nghẫm nghĩ lại, điều mà khiến tôi vẫn còn ngồi đây, không phải vì nghĩ đến tương lai của chính mình.
Mà là
sự trông chờ và niềm tin của mọi người-gia đình và những bạn bè tốt ở xung quanh đang đặt vào tôi.
Song, điều luôn khiến tôi cảm thấy hạnh phúc nhất, khó tả nhất, hạnh phúc đến lúc phải rơi nước mắt. Cảm giác vui khiến trái tim mình cũng phải mỉm cười, là khi tôi:
-Nhìn được những nụ cười của người thân mình, biết được mọi người vẫn bình an và hạnh phúc.
-Nghe được những lời động viên của những đứa bạn thân-xa cũng như gần. Tình bạn mà sau bao nhiêu năm vẫn còn đó, vẫn nguyên vẹn.
-Thấy được đứa bạn lo lắng và ra sức giúp đỡ mình tận tình, tận tình đến mức chính tôi phải cảm thấy dị (vì đó là chuyện của mình mà bản thân vẫn không lo bằng nó).
-Và cảm giác được mọi người luôn tin tưởng, luôn có hy vọng vào tôi đây.
Nếu như mất đi họ, tôi không biết mình sẽ ra sao? Có thể thẳng thắng nói rằng: cuộc sống của tôi sẽ vô nghĩa nếu như không có những người quan trọng này.
Thật lòng tôi không biết phải nói sao cho hết, dùng từ gì và diễn đạt như thế nào để cho trọn vẹn tình cảm trong lòng mình.
Tình yêu thương có một sức mạnh thật sự kì lạ. Có lẽ nó là điều đẹp nhất mà con người đã được ban tặng. :)
Như bây giờ tôi không còn buồn hãy cảm thấy chán ghét vì chuyện xui xẻo cứ hay đến với mình. Ngược lại, càng không ngần ngại nếu như lại phải cứ gặp nó nữa, tôi chỉ mong Chúa đừng lấy đi những người quan trọng này.
Nếu như mất đi họ, tôi không biết mình sẽ ra sao? Có thể thẳng thắng nói rằng: cuộc sống của tôi sẽ vô nghĩa nếu như không có những người quan trọng này.
Thật lòng tôi không biết phải nói sao cho hết, dùng từ gì và diễn đạt như thế nào để cho trọn vẹn tình cảm trong lòng mình.
Tình yêu thương có một sức mạnh thật sự kì lạ. Có lẽ nó là điều đẹp nhất mà con người đã được ban tặng. :)
Như bây giờ tôi không còn buồn hãy cảm thấy chán ghét vì chuyện xui xẻo cứ hay đến với mình. Ngược lại, càng không ngần ngại nếu như lại phải cứ gặp nó nữa, tôi chỉ mong Chúa đừng lấy đi những người quan trọng này.
Vui lắm, mỗi khi buồn, nhìn lại và biết được mọi người đều có đó. Thì trong lòng mình lại ấm.
Số tôi có lẽ không được may mắn, nhưng điều may mắn và bình an nhất trong đời là dù tôi có đi đâu, ở đâu và làm gì thì cũng sẽ có người tốt xuất hiện bên cạnh và giúp đỡ.
Vậy thì thử hỏi, tôi còn đòi hỏi gì ở trong cuộc đời này nữa?
Vậy thì thử hỏi, tôi còn đòi hỏi gì ở trong cuộc đời này nữa?
Gia đình, những người bạn tốt là động lực lớn nhất để tôi có thể đi hết con đường đời không bằng phẳng này.
Tôi sống để còn phải giúp đỡ gia đình, bạn bè và những người cũng đang cần sự giúp đỡ.
Sống để không phụ lòng những ai vẫn luôn yêu thương và ủng hộ mình.
Sống để trả ơn những ai đã và đang giúp đỡ mình.
Bản thân tôi vẫn luôn dặn lòng mình:
Mỗi người chúng ta, ai cũng chỉ có một cơ hội để làm người. Hãy tận hưởng, biết nhận lấy và hãy biết cho đi tình yêu thương giữa người và người. Nó sẽ giúp cuộc sống của chúng ta nhẹ nhàng và thanh thản hơn.
Cảm ơn Trời
Đã cho tôi:
Được làm con của ba mẹ.
Được làm em của anh chị.
Và được là bạn thân của những người bạn tri kỉ ở xa cũng như gần.
Và được quen biết những người tốt trong cuộc đời này.
〪〪〭〭〫〫〬〬
P/S:
Thank you for being part of my life....
Love you guys with all my ♡
MyLo

No comments:
Post a Comment