Oct 9, 2011

An Unsent letter.


Ba mẹ ơi... 
Con muốn về nhà, có được không? 
Con muốn được nhỏ lại, có được không? 

Con không muốn mỗi ngày phải đụng chạm và bươn trải với cuộc sống này nữa... 
Bây giờ nằm đây, con thấy lạc lõng và cô đơn nhiều lắm.
Cảm giác như mình đang nằm giữa đất trống không có ai...mặc dù xung quanh đều là những thứ thuộc về mình và còn có cả người thân. 
Nhưng con nhận ra đây chưa phải thứ mình cần. 





Con đã đi khi chỉ có hai bàn tay trắng.
Đã liều và ra sức làm nhiều thứ.
Đã chịu đựng được.
Đã làm hài lòng mọi người.
Đã giải quyết được nhiều chuyện.
Và bây giờ vẫn đang làm và sống ổn..

Nhưng con muốn dừng lại và không muốn đi nữa... 
Vì càng đi...con càng thấy được những thứ đáng sợ.
Không chỉ thấy mà còn phải đối mặt với nó. 
Con không phải yêú đuối và hết sức không chống nổi.
Chỉ là con thấy lo và sợ...
Sợ cuộc sống này sẽ che mắt con.  
Sợ nó làm con thay đổi thành một người khác.  
Sợ con sẽ giống họ-những người có những bản tính "không đẹp".

Cảm giác lạnh lẽo và lo sợ này...thật sự đang làm lòng con rất nặng.
Con đau và chỉ biết khóc...
Bây giờ không biết phải kêu ai.
Nhưng không...là con không muốn ảnh hưởng đến người khác. 
Vì con biết bản thân mình, lúc này, rất bướng, khó chịu và không được bình thường.

Thật sự, con chỉ muốn về nhà thôi. 
Về nhà của mình...nhà mà có ba, có mẹ và có anh chị của con.
Thứ con cần...
Đơn giản là một ngôi nhà-một gia đình. 
Là mỗi buổi sáng được ba kêu con dậy. 
Là được ăn cơm mẹ nấu. 
Được đi học như bạn bè. 
Được hạnh phúc bên người con yêu. 
Được đi chơi cười giỡn vô tư. 
Là được chăm sóc cho ba mẹ-điều mà con thật lòng mong muốn nhất. 

Không biết cuộc sống này sẽ đưa con đi đâu nữa..? 
Càng không biết khi nào mình mới được ổn định...?
Mệt mỏi lắm khi con luôn phải tỏ ra mạnh mẽ và đứng đắn...
Nhưng làm gì được...khi đó là điều quan trọng và cần thiết nhất trong cuộc sống hiện tại của con. 
Chỉ biết ước có ai đó bên cạnh để dựa dẫm...như lúc nhỏ dựa vào ba mẹ.
Nhưng không được...
Những người có thể làm được đều ở xa con hết rồi. 

Nên con hay tự an ủi mình: 
Có lẽ vì mình sinh ra là phải sống tự lập. 
Tự lo và tự giải quyết mọi việc. 
Cứ cho đó là số phận. 
Và nếu đã là số phận..thì càng không thể bỏ cuộc. 
Không phải sợ và lo lắng nhiều.
Chỉ cần sống tốt. 

Như con được học từ Chúa và cũng là lời ba mẹ hay dặn con: 
 "Sống không ghen ghét và hận thù ai, tha thứ được ai thì hãy tha thứ, đó là cách để có một cuộc sống tốt"

Con xin lỗi 
..vì đã phải giấu và nói dối ba mẹ nhiều chuyện.
Bao giờ có thể thành thật hết mọi chuyện với ba mẹ đây? 
Nhưng đó là cách duy nhất để giải quyết mọi chuyện 
và con không muốn ba mẹ phải lo lắng. 
Nhớ và thương ba mẹ nhiều.

Jul 12, 2011

Indescribable

You know that feeling? 
When you’re just waiting. 
Waiting to get home, into your room, close the door, fall into bed, and just let everything out that you kept in all day. 
That feeling of both relief and desperation. 
Nothing is wrong. But nothing is right either.
And you’re tired. Tired of everything, tired of nothing. 
And you just want someone to be there and tell you it’s okay. 
But no one’s going to be there. 
And you know you have to be strong for yourself, because no one can fix you.
But you’re tired of waiting. 
Tired of having to be the one to fix yourself and everyone else. 
Tired of being strong. 
And for once, you just want it to be easy.
To be simple. 
To be helped. 
To be saved. 
But you know you won’t be. 
But you’re still hoping. And you’re still wishing. 
And you’re still staying strong and fighting, with tears in your eyes. 
You’re fighting.

Nov 20, 2010

Hold On, Be Patient!

Don't know how many times I've said this already but let me say it one more time: Life is full of surprises!!
I try to keep that in mind in order to get myself prepared so I won't be too surprised or shocked about whatever is going to happen in my life. 


But again, I failed to do that.

Here I am, laying in my bed and asking myself this one question over and over and over again: 
"Is this really happening to me?"


Even though I'm 100% sure I already know the answer but sometimes I'm refuse to accept it.
Inside me, it's like there are always 2 people battling whenever I have to face hard times like this.
One is "Ms. Confident" and the other is "Ms. Insecure". 
As I've noticed for a couple of times,  "Ms. Confident" has always won the battle...and this time is no exception.


Earlier in my sleep, I heard someone whispered: "be patient"
I know it's her.
And I want to say thank you. Thank you for reminding me. 


Yes, 
All I need to do now is be patient. 
I should not get frustrated.
I should not be impulsive. 
I should stop getting emotional so easily. 
I should stop complaining about how slow God's work is. 


But let's believe that my life will be back soon...
And I will be as happy as before again..
Soon...Just not now. 
It takes time.
Let's hang in there. 
Hold on and be patient.
:)

Oct 4, 2010

Sức Mạnh Của Tình Yêu Thương.

Nếu có một điều không may, hoặc một xui xẻo nào đó xảy ra với bạn. Lúc đó, bạn thật sự rất nản chỉ, buồn bã và cần phải tự hỏi bạn thân: Điều gì là động cơ để bạn có thể đứng dậy và đi tiếp? Thì điều đó là sẽ gì, là ai và như thế nào?
Tôi biết khi đặt ra ví dụ như vậy, có người sẽ nghĩ: "Nhãm...tại sao phải nghĩ tới chuyện không hay?!"
Nhưng thật sự. 
Thật sự là có khi nào bạn nghĩ như vậy không?
Vì gần đây....tôi nghĩ đến chuyện này và đã nhận ra một điều. 

Cứ nghĩ, và cứ nghĩ...trước giờ đã có rất nhiều chuyện xảy ra....vui ít buồn nhiều. 
Nhưng cái gì đã làm cho tôi vẫn còn ở đây, vẫn cười, vẫn mạnh mẽ mặc dù lòng luôn biết:
 Mỗi buổi sáng thức dậy, mình lại có một ngày dài để phải lo nghĩ và để chiến đấu với nó. 
Mọi người hay khuyên nếu có chuyện gì cũng phải cố gắng, hãy sống và hãy vì tương lai của
bản thân mình
Nhưng sao bây giờ nghẫm nghĩ lại, điều mà khiến tôi vẫn còn ngồi đây, không phải vì nghĩ đến tương lai của chính mình. 
Mà là
sự trông chờ và niềm tin của mọi người-gia đình và những bạn bè tốt ở xung quanh đang đặt vào tôi.  
Song, điều luôn khiến tôi cảm thấy hạnh phúc nhất, khó tả nhất, hạnh phúc đến lúc phải rơi nước mắt. Cảm giác vui khiến trái tim mình cũng phải mỉm cười, là khi tôi: 
-Nhìn được những nụ cười của người thân mình, biết được mọi người vẫn bình an và hạnh phúc.
-Nghe được những lời động viên của những đứa bạn thân-xa cũng như gần. Tình bạn mà sau bao nhiêu năm vẫn còn đó, vẫn nguyên vẹn.
-Thấy được đứa bạn lo lắng và ra sức giúp đỡ mình tận tình, tận tình đến mức chính tôi phải cảm thấy dị (vì đó là chuyện của mình mà bản thân vẫn không lo bằng nó). 
-Và cảm giác được mọi người luôn tin tưởng, luôn có hy vọng vào tôi đây. 


Nếu như mất đi họ, tôi không biết mình sẽ ra sao? Có thể thẳng thắng nói rằng: cuộc sống của tôi sẽ vô nghĩa nếu như không có những người quan trọng này.
Thật lòng tôi không biết phải nói sao cho hết, dùng từ gì và diễn đạt như thế nào để cho trọn vẹn tình cảm trong lòng mình. 


Tình yêu thương có một sức mạnh thật sự kì lạ. Có lẽ nó là điều đẹp nhất mà con người đã được ban tặng. :)
Như bây giờ tôi không còn buồn hãy cảm thấy chán ghét vì chuyện xui xẻo cứ hay đến với mình. Ngược lại, càng không ngần ngại nếu như lại phải cứ gặp nó nữa, tôi chỉ mong Chúa đừng lấy đi những người quan trọng này.
Vui lắm, mỗi khi buồn, nhìn lại và biết được mọi người đều có đó. Thì trong lòng mình lại ấm.
Số tôi có lẽ không được may mắn, nhưng điều may mắn và bình an nhất trong đời là dù tôi có đi đâu, ở đâu và làm gì thì cũng sẽ có người tốt xuất hiện bên cạnh và giúp đỡ. 


Vậy thì thử hỏi, tôi còn đòi hỏi gì ở trong cuộc đời này nữa? 
Gia đình, những người bạn tốt là động lực lớn nhất để tôi có thể đi hết con đường đời không bằng phẳng này.

Tôi sống để còn phải giúp đỡ gia đình, bạn bè và những người cũng đang cần sự giúp đỡ. 
Sống để không phụ lòng những ai vẫn luôn yêu thương và ủng hộ mình.
Sống để trả ơn những ai đã và đang giúp đỡ mình. 

Bản thân tôi vẫn luôn dặn lòng mình:
Mỗi người chúng ta, ai cũng chỉ có một cơ hội để làm người. Hãy tận hưởng, biết nhận lấy và hãy biết cho đi tình yêu thương giữa người và người. Nó sẽ giúp cuộc sống của chúng ta nhẹ nhàng và thanh thản hơn. 


Cảm ơn Đời
Cảm ơn Trời
Đã cho tôi:
      Được làm con của ba mẹ.
            Được làm em của anh chị.
                   Và được là bạn thân của những người bạn tri kỉ ở xa cũng như gần.
                              Và được quen biết những người tốt trong cuộc đời này.


〪〪〭〭〫〫〬〬
P/S:
Thank you for being part of my life....
Love you guys with all my ♡
MyLo

Aug 29, 2010

What is Love?


...the greatest gift we can ever hope to give or receive.
 Love is the one thing that can overcome so many of the difficult times that we are faced with in life. Love is so powerful - it can turn frowns into smiles. It can help mend the most broken heart. It can even turn all of the ugliness in the world into the most beautiful portrait we could ever have the pleasure to behold.

Such a monumental task - of course... it could be. But only if we try to do it alone. Instead, if each of us, in our own small way contributed just a little - together, the task can become the reality we're reaching for.
As potent as what love can be, it can only work it's magic if we choose to allow it to. For that to come to pass we must let go of the other emotions that can get in love's way. How is that - you may wonder?
Consider the thought that...


Anger - It's normal, but holding on to it indefinitely isn't really necessary. Let it go... Forgiveness is so much better for the soul than holding on to a grudge. Not only will the person you're angry at be happier but so will you.
Harshness - Harsh words take just as much effort and energy as kind ones do. Why not consider your choice of words before you speak them and choose gentler ones to get your point across.
Impatience - Aren't we all guilty of this at one time or another? Keep reminding yourself of the old saying - "Patience is a virtue" - who wouldn't want to be a little more virtuous? 
Envy - We all know the saying here - "The grass is not always greener on the other side". Take that to heart and concentrate on "fertilizing" and "watering" your own to get it just as "green" as your neighbors' "lawn". You may wind up being the one envied instead.
Mistakes - We all make them! So when someone else does, forgive them as you hope others would do for you. Allow them to be "only human" and consider the fact that they didn't mean any harm by it. Did you, when you made one?
Revenge - Someone always gets hurt by this one - and not always the one you expect to... Why take that risk?
Expectations - Set them low enough that they are achievable - not so high that you fail to reach them. No one wants to feel like a failure - neither you or the other person. If you don't expect too much you will not be disappointed.
Perfection - We weren't born perfect, it's not something that can be learned, so why not accept the fact that it doesn't exist. So many of us would breathe easier if this concept would just fade away. I would, wouldn't you?


Instead of any of the above, consider these options...


Take the time to know each other's heart - when you do you will be more understanding and less apt to misunderstand another's intentions, which probably were never meant to hurt or upset you to begin with.
Smile more often - it may cause a few wrinkles, at the very least, but then so does frowning. You choose what kind you'd rather have. And as you ponder that choice, keep in mind that they can both be contagious. Wouldn't you rather be greeted by smiles than frowns?


Love causes less stress, less heartache, less misunderstandings, less of just about everything negative. Love does reap rewards - happiness, health, joy, peace, and so much more that's positive. Isn't that what we want most for this world of ours? Isn't this a much prettier picture? Remember the portrait? It's not impossible and we can all help to paint it. We can at least try, right? Think about it...

Love,
MyL♥

Aug 1, 2010

Cuốn Sách Mới!

Tháng 8 năm 2010, đây sẽ là một trong những tháng khó quên nhất trong cuộc đời tôi. 
.....
Tôi cảm giác nó là sự mở đầu của một cuốn sách mới của mình. Cuốn sách cũ tôi đã hoàn thành, đã đóng lại và bây giờ đến lúc tôi dành thời gian cho một cuốn sách khác. 
.....

Giống như mọi người thường nói, đọc sách sẽ giúp chúng ta học hỏi thêm được nhiều điều. Bởi vậy đối với tôi, cuộc sống trong 2 năm 7 tháng vừa qua là một cuộc sách dài, thú vị, đã giúp tôi học hiểu và nhận ra rất nhiều thứ. Nó làm tôi khóc, làm tôi cười, khiến tôi cảm nhận được cuộc sống không đơn giản nhưng mình đã nghĩ. 
Và bây giờ nghẫm nghĩ lại, đó là một cuốn sách buồn. Buồn nhưng vui, vui vì tôi vẫn đã không dừng lại, không thấy chán mà vứt nó đi, mà vẫn hoàn thành nó một cách vui vẻ. 
---
Thật ra đối với mỗi người, ai cũng có lúc phải buồn đúng không? Tôi cũng vậy. Tôi tự luôn nói với bản thân mình: "Mọi chuyện xảy ra đều có một lý do của nó". Và chính câu nói này đã làm tôi đứng vựng. 
Trong thời gian vừa qua, tôi không biết mình đã phải thấy, nghe, và đón nhận bao nhiêu điều không vui. Đó là lúc tôi chỉ biết nuốt nước mặt ngược vào trong, muốn chạy đi một nơi nào đó thật xa, không một ai quen biết, không ai biết chuyện gì của mình để tôi có thể bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng không, trốn tránh không phải là cách giải quyết mọi việc, trong khi tôi không phải là một đứa con gái yếu đuối và ích kỉ. 
Và tôi nghĩ, không phải ai cũng có thể sung sướng, tôi tự dặn mình không được bao giờ nhìn lên nhưng hãy nhìn xuống. Đừng nhìn lên mà so sánh mình với những người giàu có may mắn mà nhìn xuống để được biết rằng còn bao nhiêu người bất hạnh, không có cha mẹ, không có tay chân đầy đủ như mình, không quần áo và không một nơi để nương tựa. 
Thì đó chính là lúc khiến tôi cần phải suy nghĩ lại, đứng dậy và tiếp tục đi. 



Thôi bây giờ, hãy cùng tôi bắt đầu với cuốn sách mới này và cũng là một cái "tôi" mới, là một Mỹ Lộc mới. 
Tháng 8 này hy vọng sẽ mang đến nhiều may mắn. 
Trước mắt đây sẽ là một tuần bận bịu với mọi việc.  

Luôn dặn mình phải có lòng tin và mạnh mẽ. Dù có thành công hay thất bại, thì ít ra cũng biết rằng mình đã thử và đã cố gắng.  

Hy vọng sẽ nhận được nhiều lời cỗ vũ của mọi người! 
Thương, 
MyLo
 ♥

Jul 28, 2010

What is The Meaning of Life?


I have pondered this question many times, what the meaning of my life is, and invariably, I always come up with a different answer, depending on where I am currently at in this lifetime. I personally believe, that we are all here in this physical form as humans, to achieve something of great value, not only for ourselves, but those with whom we decided to have a part of our lives. This would include our family members, spouses, children, friends, co-workers, people we may meet online, and even those that we may encounter for a brief moment.
Throughout my life I have met various people, some who are simple minded and enjoy the little things in life, and others who are always searching for more, a new understanding about oneself and life. When I come in contact with these individuals I tend to ask myself "What I learn from them? What piece of information are they about to share, that I can take with me in this journey of life?" I believe that every one we come in contact with has something to offer, and with their ideas or opinions, can help you gain insight into your own life and purpose.
As for the rest of my life, I am still searching and trying to make sense of it all. I remember someone told me that we human are non-physical beings, and that we come here to earth in physical form for the experience. That each time we come here, our image has changed so that we can see what it is like to experience things from different perspectives. If this is true, I can understand why some or childless, poor, rich, criminals etc. This concept offered me a new way to think about things and the meaning it may hold, even though it left me asking a lot of questions to.

What it all boils down to is, the meaning of life is what you tell yourself it is. Each one of us has a different purpose; some are more clear of this earlier on in life then others. Only you can give your life "true" meaning and value, others may help add to it and offer more inspiration but the ultimate decision is yours.