Ba mẹ ơi...
Con muốn về nhà, có được không?
Con muốn được nhỏ lại, có được không?
Bây giờ nằm đây, con thấy lạc lõng và cô đơn nhiều lắm.
Cảm giác như mình đang nằm giữa đất trống không có ai...mặc dù xung quanh đều là những thứ thuộc về mình và còn có cả người thân.
Nhưng con nhận ra đây chưa phải thứ mình cần.
Con đã đi khi chỉ có hai bàn tay trắng.
Đã liều và ra sức làm nhiều thứ.
Đã chịu đựng được.
Đã làm hài lòng mọi người.
Đã giải quyết được nhiều chuyện.
Và bây giờ vẫn đang làm và sống ổn..
Nhưng con muốn dừng lại và không muốn đi nữa...
Vì càng đi...con càng thấy được những thứ đáng sợ.
Không chỉ thấy mà còn phải đối mặt với nó.
Con không phải yêú đuối và hết sức không chống nổi.
Chỉ là con thấy lo và sợ...
Sợ cuộc sống này sẽ che mắt con.
Sợ nó làm con thay đổi thành một người khác.
Sợ con sẽ giống họ-những người có những bản tính "không đẹp".
Cảm giác lạnh lẽo và lo sợ này...thật sự đang làm lòng con rất nặng.
Con đau và chỉ biết khóc...
Bây giờ không biết phải kêu ai.
Nhưng không...là con không muốn ảnh hưởng đến người khác.
Vì con biết bản thân mình, lúc này, rất bướng, khó chịu và không được bình thường.
Thật sự, con chỉ muốn về nhà thôi.
Về nhà của mình...nhà mà có ba, có mẹ và có anh chị của con.
Thứ con cần...
Đơn giản là một ngôi nhà-một gia đình.
Là mỗi buổi sáng được ba kêu con dậy.
Là được ăn cơm mẹ nấu.
Được đi học như bạn bè.
Được hạnh phúc bên người con yêu.
Được đi chơi cười giỡn vô tư.
Là được chăm sóc cho ba mẹ-điều mà con thật lòng mong muốn nhất.
Không biết cuộc sống này sẽ đưa con đi đâu nữa..?
Càng không biết khi nào mình mới được ổn định...?
Mệt mỏi lắm khi con luôn phải tỏ ra mạnh mẽ và đứng đắn...
Nhưng làm gì được...khi đó là điều quan trọng và cần thiết nhất trong cuộc sống hiện tại của con.
Chỉ biết ước có ai đó bên cạnh để dựa dẫm...như lúc nhỏ dựa vào ba mẹ.
Nhưng không được...
Những người có thể làm được đều ở xa con hết rồi.
Nên con hay tự an ủi mình:
Có lẽ vì mình sinh ra là phải sống tự lập.
Tự lo và tự giải quyết mọi việc.
Cứ cho đó là số phận.
Và nếu đã là số phận..thì càng không thể bỏ cuộc.
Không phải sợ và lo lắng nhiều.
Chỉ cần sống tốt.
Như con được học từ Chúa và cũng là lời ba mẹ hay dặn con:
"Sống không ghen ghét và hận thù ai, tha thứ được ai thì hãy tha thứ, đó là cách để có một cuộc sống tốt"
Con xin lỗi
..vì đã phải giấu và nói dối ba mẹ nhiều chuyện.
Bao giờ có thể thành thật hết mọi chuyện với ba mẹ đây?
Nhưng đó là cách duy nhất để giải quyết mọi chuyện
và con không muốn ba mẹ phải lo lắng.
Nhớ và thương ba mẹ nhiều.




